Đòi lại sự sống cho mái tóc “ung thư”

Căn bệnh ung thư dạ dày đã hủy hoại tâm hồn của một đứa trẻ mới 15 tuổi – ở cái tuổi còn quá trẻ, vô lo vô nghĩ như vậy. Ấy vậy mà nó lại xảy đến Linh – cô em gái yêu quý của tôi. Đặc biệt mái tóc mà nó yêu quý, trân trọng cũng vì những đợt hóa trị dài ngày khiến tóc rụng nhiều. Giờ nhìn lại hành trình tôi cùng nó vượt qua những tháng ngày tăm tối ấy chắc có lẽ chị em tôi sẽ không bao giờ quên được.

Định mệnh với mái tóc tomboy

Linh là cô em gái bé bỏng kém tôi 5 tuổi, chúng tôi thân thiết với nhau từ nhỏ đến giờ. Trong nhà chỉ có hai chị em, mà nó luôn tỏ ra là đứa biết điều, hiểu chuyện ngay từ bé nên tôi rất cưng chiều, nhường nhịn nó.

tóc tomboy

Tóc ngắn thành dáng tomboy

Đầu năm 2013, tai họa ập xuống gia đình tôi sau một cuộc kiểm tra sức khỏe định kỳ. Trong khi sức khỏe của tất cả các thành viên trong gia đình đều được ổn định thì bác sĩ gọi riêng cha tôi vào, nói rằng phát hiện trong dạ dày của Linh có một khối u, nghi ngờ là ác tính và sẽ có khả năng chuyển biến thành ung thư dạ dày. Cả gia đình tôi khi đó chết điếng người. Bố mẹ gọi tôi vào trong phòng nói chuyện riêng về những buổi hóa trị sắp tới cho Linh.  

Tôi hối hả tìm kiếm trên internet những thông tin liên quan đến ung thư, xạ trị, hóa trị. Tôi quay cuồng vừa đọc vừa khóc, thương em tôi còn nhỏ mà sắp phải chịu biết bao đau đớn tổn thương cả thể xác lẫn tinh thần. Xạ trị hay hóa trị đều sẽ làm cơ thể mệt mỏi vô cùng, tóc thì rụng dần, người xanh xao gầy ốm. Tôi thực sự không muốn đứa em tôi phải chứng kiến cảnh ấy. Tôi nghĩ ra một cách, khuyên nó đi cắt tóc ngắn thành dáng tomboy, tôi nói nhìn như vậy thật ngầu, và nó nghe theo ngay. Khi ấy tôi đã mong, mái tóc ngắn sẽ giúp em tôi làm quen dần với sự thay đổi, và có chăng sau này tóc nó có rụng thì nó cũng đỡ cảm thấy shock hơn.

Thế là một cô gái nhỏ tên Linh dịu dàng thục nữ đã thành một bạn Linh tomboy đầy mạnh mẽ và cũng chín chắn hơn rất nhiều. Mặc dù biết nó rất buồn và sợ hãi nhưng cả gia đình sẽ luôn ở bên nó.

Những buổi hóa trị thật dài…

Những ngày tháng tiếp theo chính xác là những cuộc chiến đấu đầy nước mắt của em và cả gia đình tôi. Buổi hóa trị đầu tiên, nó bước ra và khóc đầy sợ hãi, nó ngước ánh mắt đầy nước và hỏi tôi “Em sẽ chết phải không?”, tôi chỉ cốc đầu nó và cười, gạt cái suy nghĩ đấy của nó: “Mày chết sao được, bệnh phát hiện sớm, chữa khỏi, bác sĩ bảo rồi, nhưng phải chịu khó nghe lời bác sĩ thì mới khỏi”. Chỉ khi quay mặt đi, mắt tôi lại đẫm nước vì thương nó.

Hóa trị ung thư

Mỗi tuần xạ trị 1 buổi, đều đặn tới bệnh viện. Rồi về sau thì khoảng cách giữa những buổi trị liệu thưa hơn, 1 tháng 1 lần. Nó ngày càng xanh xao, gương mặt tái mét, tóc rụng thưa dần trên đầu. Ở bên cạnh nó, trực tiếp chăm sóc nó tôi rất sợ cảnh nhìn nó hoảng hốt mỗi khi thấy tóc rụng và soi gương. Tôi mua cho nó bộ tóc giả thật dài để nó đội mỗi khi ra đường, nó cắn môi nói cảm ơn và quay mặt đi. Tôi biết nó rất buồn và nhớ mái tóc cũ. Và sau này, nó cũng rất ít khi dùng đến mớ tóc giả đó.

Có lần, nó hỏi tôi “Chị ơi, tóc em sắp rụng hết chưa. Lúc ấy thành đầu trọc nhỉ.” Câu hỏi với ánh mắt vô hồn thẫn thờ của nó khiến tôi bối rối chẳng biết trả lời thế nào ngoài cái chép miệng “Mày hâm à, không trọc được đâu.”

Suốt 5 tháng chữa bệnh, tôi luôn thúc trực bên nó để cha mẹ đi làm. Cũng may sao, sau 5 tháng bác sĩ bảo cho nó nghỉ ngơi một thời gian, uống thuốc theo dõi. Bác sĩ nói, ảnh hưởng của hóa trị sẽ vẫn còn thêm một thời gian nữa, nên tóc chưa mọc lại được ngay đâu. Giờ đây em tôi tiều tụy như một bông hoa héo. Tôi cố gắng mọi cách để giúp nó lạc quan hơn, nhưng cứ mỗi lần soi gương, em tôi lại nén thở dài vì gương mặt hốc hác, mái tóc xơ trụi chẳng còn chút sức sống.

Cũng bắt đầu từ đấy, tôi quyết tâm đi tìm hiểu những cách ngăn ngừa rụng tóc để mong nó sẽ cảm thấy tốt hơn, vì phía trước sẽ vẫn còn cả một chặng đường. Nhưng mà trên internet nhiều loại thông tin quá, không biết cái nào tốt cả. Chưa kể đến, mặc dù không hóa trị nhưng em tôi vẫn phải uống thuốc mỗi ngày nên sử dụng thuốc gì cũng cần rất cân nhắc.

Rồi may sao, tôi có anh bạn khá thân, làm bác sĩ Y học cổ truyền. Nghe chuyện tôi kể, anh ấy mách nước cho thuốc Huyết Giao Đan của Trung tâm Nam dược Hà Nội. Nó là thuốc Nam, và quan trọng nhất là em tôi có thể dùng được nó an toàn. Thuốc đi theo cả bộ, 1 uống, 1 xịt bôi đầu, 1 gội đầu, riêng loại uống thì uống cách thuốc tây của bác sĩ ra khoảng 2 tiếng là an tâm. Tôi mua ngay cho nó, thật mong sẽ có tác dụng.

“Tóc em không còn rụng nữa rồi chị ơi!”

Đâu mất khoảng 1 tháng nó cùng tôi chăm chỉ vừa tiếp tục chiến đấu với ung thư, vừa tìm lại hy vọng cho mái tóc thì chợt một ngày, nó chạy tới vui mừng khoe với tôi “Tóc em hôm nay chỉ rụng có 15 sợi thôi chị ơi!!!” (Trước đây nó bị stress và hay đếm số tóc rụng trên giường mà nó nhìn thấy). Tôi cũng hơi bất ngờ, nhìn lại tóc con bé, đã thấy lơ phơ khá nhiều những tóc con mọc lên lởm chởm, đúng là một tín hiệu tuyệt vời.

Tôi nấu cho con bé những phần ăn nhiều rau củ quả kiểu như cà rốt, củ cải đường, dưa chuột, giá đỗ, cá, trứng để tóc nó đẹp hơn, mau dài hơn. Sang tháng thứ 2 dùng thuốc Huyết Giao Đan kia, nó chạy lại ôm tôi, lại khóc, nhưng khóc trong hạnh phúc “Tóc em không còn rụng nữa rồi chị ơi!”.

Chuyện cũng đã qua được 5 năm rồi, em tôi nay đã là thiếu nữ tuổi 20, khối u kia đã được chữa lành nhờ quá trình điều trị thành công, và điều tuyệt vời là mái tóc của nó lại trở về dài, mượt, dày dặn như chưa hề có chuyện gì xảy ra. Tôi thương em gái của tôi.

Ký bút: Chị của em

Hà Trang

Tags:

11 bình luận cho “Đòi lại sự sống cho mái tóc “ung thư””

Trả lời

Thư điện tử của bạn sẽ không được hiển thị công khai. Các trường bắt buộc được đánh dấu *

Tin cùng chuyên mục